Bốn giai đoạn phát triển của năng lực

Bốn giai đoạn phát triển của năng lực, còn được gọi là bốn giai đoạn học tập, là một mô hình dựa trên tiền đề rằng trước khi trải nghiệm học tập bắt đầu, người học không nhận biết rằng họ biết gì hoặc không biết rằng mình đã biết được bao nhiêu (Unconscious incompetence), và khi học, họ sẽ di chuyển qua bốn trạng thái tâm lý cho đến khi chúng đạt đến một giai đoạn của năng lực vô thức (Unconscious competence).

Lý thuyết Bốn giai đoạn của Năng lực được phát triển tại Gordon Training International vào những năm 1970. Đây là một mô hình để học một kỹ năng mới, và thường được trình bày theo dạng bậc thang hoặc dạng biểu đồ để cho thấy một giai đoạn được xây dựng dựa trên giai đoạn trước đó. Đây là bốn giai đoạn của một chu kỳ học tập liên tục.

Bằng cách hiểu mô hình, giảng viên có thể xác định tốt hơn nhu cầu học tập và phát triển mục tiêu học tập dựa trên việc xác định xem người học ở đâu trong bốn giai đoạn này với một chủ đề nhất định.

Giai đoạn 1: Không biết rằng mình không có năng lực (Unconscious incompetence),

Lúc này người học không nhận thức được rằng đang tồn tại một lỗ hổng về kỹ năng hoặc kiến thức.

Giai đoạn 2: Biết rằng mình không có năng lực (Conscious Incompetence)

Lúc này người học nhận thức đã nhận thức được một lỗ hổng về kỹ năng hoặc kiến thức, và hiểu tầm quan trọng của việc có được kỹ năng, kiến thức mới đó. Giai đoạn này việc học tập có thể bắt đầu.

Giai đoạn 3: Biết rằng mình có năng lực (Conscious competence)

Lúc này, người học biết cách sử dụng kỹ năng, kiến thức để thực hiện nhiệm vụ, nhưng cần thực hành, suy nghĩ có ý thức và làm việc chăm chỉ.

Giai đoạn 4: Không biết rằng mình có năng lực (UnConscious competence)

Lúc này người học có đủ kinh nghiệm với kỹ năng cụ thể nào đó, và họ có thể thực hiện nó một cách dễ dàng, họ làm điều đó một cách vô thức.

Mô hình giúp các giảng viên hiểu được trạng thái cảm xúc của người học. Ví dụ, khi ở Giai đoạn “Không biết rằng mình không có năng lực” người học sẽ phản ứng với việc đào tạo rất khác với khi họ ở giai đoạn “Biết rằng mình không có năng lực”. Nếu người học không biết về vấn đề của họ, thì họ sẽ ít có khả năng tham gia vào việc tìm kiếm giải pháp. Mặt khác, nếu người học ở giai đoạn “biết rằng mình có năng lực” thì người học có thể chỉ cần thực hành chuyên sâu chứ không phải đào tạo.

Bằng cách biết người học đang ở giai đoạn về năng lực với một chủ đề cụ thể, giảng viên có thể chọn lọc nội dung và hoạt động giảng dạy phù hợp để giúp người học đến giai đoạn tiếp theo.

About the author: Nguyễn Phương

Viết bình luận

Người khác sẽ không nhìn thấy email của bạn.